Nếu như trên đời thực sự có kỳ tích thì đó nhất định là một tên gọi khác của nỗ lực: Đừng từ bỏ khi chưa cố gắng hết mình!

"Bạn không làm được" là lời nói dối lớn nhất cuộc đời.

Ảnh minh họa: Lisk Feng
01

"The Meg" (Cá mập siêu bạo chúa) là một trong những bộ phim có kinh phí lớn của Hollywood trong những năm gần đây, là tác phẩm đầu tiên mà nữ diễn viên Trung Quốc Lý Băng Băng là nhân vật chính.

Trong lễ khai mạc liên hoan phim Thượng Hải, Lý Băng Băng xuất hiện với ekip phim "The Meg"  đồng thời còn kiêm nhiệm vụ phiên dịch cho bạn diễn Jason Statham. Lý Băng Băng có xuất phát điểm tiếng Anh rất thấp, một số nguồn tin cho biết, điểm thi tiếng Anh cấp 3 của cô chỉ đạt 27/100 điểm.

Khi nhận bộ phim "Vua Kung Fu", bộ phim đầu tiên diễn bằng tiếng Anh, phản ứng đầu tiên của cô là "đừng nhận" vì kịch bản yêu cầu dùng tiếng anh đối thoại, cô sợ mình không làm được.

Cuối cùng, vốn với tính cách không chịu khuất phục, cô đã bất chấp khó khăn để nhận lời, rập khuôn học thuộc lời thoại để diễn. Sau khi quay xong "Vua Kung Fu", Lý Băng Băng nhận rõ tính quan trọng của tiếng Anh đối với bản thân.

Khi bắt đầu học tiếng Anh, năm đó, Lý Băng Băng 37 tuổi.

Công việc bận rộn, cô tận dụng triệt để thời gian để học: 20 phút sau hậu trường, 15 phút nghỉ giữa những lần quay, 30 phút trên đường đến trường quay, trước khi ngủ 10 phút… "lợi dụng" tất cả thời gian vụn vặt đều dùng để học tiếng Anh. Cô mang theo máy tính mọi lúc mọi nơi, đọc sách, những từ mới không hiểu khi đọc báo, xem TV… đều được ghi chép lại, sau đó tranh thủ thời gian để ôn lại.

Trong thời gian học, cô đã từng bị chế nhạo khi đăng một câu sai ngữ pháp trên Weibo: "Chị rốt cuộc có làm được không vậy"?

Kết quả, chúng ta đều nhìn thấy. Năm 2014, cô dùng tiếng Anh lưu loát để phát biểu trong bài diễn thuyết của mình khi tại hội nghị khi giữ vị trí Đại sứ thiện chí của chương trình môi trường Liên Hợp Quốc.

"Transformers 4" chính là mốc đánh dấu chính thức của Băng Băng tại Hollywood, với vốn tiếng Anh lưu loát đến kinh ngạc.

Chưa từng nghĩ đến việc dùng ngôn ngữ thứ 2 để đóng phim, nhưng cuối cùng, với thái độ không chùn bước, cô đã vươn đến được vũ đài quốc tế. Cô từng nói: "Năng lực có hạn, nỗ lực vô hạn."

Cô nói kinh nghiệm đã học tiếng Anh của mình đó là: Kinh nghiệm tốt nhất đó là đừng bao giờ xem thường bản thân, tất cả đều có khả năng.

02

Hồi nhỏ, tôi từng nghe qua một câu chuyện:

Một thanh niên nọ muốn học diễn kịch, sau khi nhìn đôi mắt vô hồn của cậu, thầy liền không muốn nhận, với đôi mắt ngây dại, dường như không hiểu biết gì đó, làm sao học được?

Nhưng thầy giáo vì nể mặt người quen giới thiệu mà cho cậu vào học, 2 câu đầu của một bài vỡ lòng, dạy đến 10 lần vẫn bị lạc giọng một cách vô lý, thầy giáo nói: "Cậu không có năng khiếu để học kịch."

Thanh niên không phục, cậu nuôi chim để nhìn theo chim bay lượn trên trời, nuôi cá vàng để nhìn xuống đáy nước, đôi mắt di chuyển theo đàn cá đang bơi lội uyển chuyển.

Ngày qua ngày, năm qua năm, đôi mắt đó đã lên sân khấu với nhiều vai diễn khác nhau dưới sự mong đợi của khán giả.

Chủ nhân của đôi mắt này, không ai khác chính là nhà kinh kịch nổi tiếng Trung Quốc: Mai Lan Phương.

Ông nói: "Tôi chính là một học viên ngốc nghếch, không có sẵn tài năng thiên bẩm, tất cả đều do khổ luyện mà thành".

Từng đọc qua một câu nói mà tôi rất thích: Nếu như trên đời thực sự có kỳ tích, thì đó nhất định là một tên gọi khác của nỗ lực.

Du Mẫn Hồng liên tiếp thi đại học trong 3 năm mới đỗ, trong thời gian đó không đi làm nông hay đi lao động để kiếm tiền, tất cả mọi người trong thôn đều chê cười ông. Như hôm nay chúng ta thấy , ông thành lập Tập đoàn Khoa học giáo dục Tân Đông Phương dường như đã trở thành thần thoại, bắc nhịp cầu ngôn ngữ để người Trung Quốc đi ra thế giới.

Những ai yêu mến NBA đều ít nhất một lần nghe đến cái tên Jeremy Lin và đằng sau cái tên này là một câu chuyện cổ tích mà Jeremy Lin đã viết. Tài năng bóng rổ của Jeremy Lin đã sớm nổi lên từ khi còn học trung học ở Palo Alto (Palo Alto, California). Tuy nhiên cũng giống như bao học sinh châu Á khác, Lin luôn bị chế nhạo do gốc Hoa của mình. Và sau này, fans bóng rổ đều biết đến Lin với cái tên "Lin phi thường."

Kẻ mạnh sẽ trở nên ngày càng mạnh, đều bởi vì họ có thể nhìn thấy hi vọng ngay cả khi tuyệt vọng nhất.

Cuộc đời mỗi chúng ta có thể sẽ gặp phải không ít những  nghi ngờ, chê cười, bị người khác xem thường, ném đá, bạn có thể từ bỏ tất cả trước sự chê cười đó, cùng có thể lựa chọn nhặt lại những viên đá đó, xếp lại và bước qua chúng, bạn có thể đến được một nơi cao hơn!

Nếu bạn có đủ dũng khí để nói câu "Tôi có thể", thì sẽ có một ngày, bạn sẽ thấy biết ơn bản thân năm đó chưa từng chùn bước.

03

Trước đây từng có người nói với tôi rằng, cô ấy muốn đi học cao học. Nhưng đồng nghiệp đều khuyên can, tốt nghiệp nhiều năm như vậy rồi, còn học được nữa không?

Tôi nói: bất kỳ ai nói với bạn, bạn không làm được đều không tính, bởi vì, năng lượng cho con đường phía trước đều do bạn nắm giữ.

Cô nói cô cũng không chắc có thi được không, nếu không được, công việc cũng không còn, vậy thì thật đáng sợ.

Tôi động viên: "Nếu thi đỗ thì sao?"

Cô trả lời: "Khả năng đấy quá thấp, thôi vậy."

Bởi vì mỗi bước đi, mỗi lựa chọn của cuộc đời đều ẩn chứa rủi ro, đối với những lo lắng chưa biết trước trong tương lai, chúng ta đều cho rằng cuộc sống trong mơ đương nhiên sẽ tươi đẹp, nhưng ổn định như hiện tại là an toàn nhất.

Không có ai sinh ra đã có năng lực nắm giữ được số mệnh của bản thân, khi bạn xuất phát, cũng không ai đảm bảo bạn có thể làm được.

Bản năng vốn có của con người là tránh xa điều xấu, khi chúng ta dự cảm được có rủi ro, sẽ theo bản năng lùi về phía sau, giữ cho rủi ro nằm trong phạm vi có thể kiểm soát được.

Cảm thấy bản thân không làm được thực ra là đang trốn tránh thất bại, cảm thấy không hành động là lựa chọn an toàn nhất.

Khi chúng ta ở trong một môi trường quá lâu, chúng ta thường từ chối những thử thách mới.

Nếu xem cuộc sống như một chiến trường, vậy thì đa phần chúng ta đều đang đối diện với những cuộc chiến không biết trước được thắng thua, nếu chúng ta cứ sợ bóng sợ gió, thì chỉ có thể làm những binh lính đào ngũ, mãi mãi không bao giờ có cơ hội giành lấy phần thắng.

Nhà văn người Mỹ Toni Orrison từng nói: "Khi chúng ta cho rằng không thể làm được việc gì đó, đại não sẽ đưa ra các lí do chúng ta không làm được. Khi chúng ta nghĩ việc gì đó chắc chắn có thể làm được, đại não cũng sẽ giúp chúng ta tìm ra cách để giải quyết chúng."

Càng sợ bản thân không làm được thì càng không thể trưởng thành, bởi vì, cơ hội để thay đổi số phận thường luôn bị hủy hoại trong nỗi sợ hãi thất bại của bản thân.

04

Một năm trước, tôi bắt đầu viết lách.

Tôi là một người ở độ tuổi 35 mới tìm thấy ước mơ, ở độ tuổi được gọi là phụ nữ trung niên.

Vì xuất phát điểm thấp, nên mới ban đầu tôi cũng gặp phải không ít khó khăn, điều tiếng và nghi ngờ.

Tôi không dám xem thường bản thân, bởi vì một khi chùn bước, cả đời này sẽ khó để tìm được một việc khác làm tôi yêu thích đến thế.

Chỉ có toàn tâm toàn sức vì ước mơ của bản thân, mới có khả năng tìm ra tiềm năng vô hạn trong tương lai.

Với tâm thái như vậy, tôi bắt đầu chạy đua với thời gian.

Khi nấu cơm tôi bật loa ngoài điện thoại để nghe những bài giảng về sáng tác, sofa, đầu giường, nhà vệ sinh, bàn ăn đều có sách, như vậy, ngay cả khi chơi với con, tôi cũng có thể tranh thủ với lấy sách để đọc…

Tôi tận dụng thời gian để suy nghĩ, chải đầu cũng suy nghĩ, đi trên đường, đi vệ sinh cũng suy nghĩ, một ngày như vậy, thậm chí tôi uống nước trong vô thức, không nhớ rõ mình đã ăn cơm hay chưa.

Cuối tuần không phải đi làm, tôi thường tranh thủ viết từ sáng đến tối, cũng từng viết từ tối cho đến khi trời sáng, tiếng chó sủa lúc nửa đêm hay tiếng con mơ ngủ cũng từng theo tôi trong mỗi trang viết.

Cứ như vậy, tôi dần trưởng thành từ con số 0, được nhà xuất bản lớn đón nhận, thành tích của tôi hiện nay còn vượt xa cả tưởng tượng của bản thân.

Không có gì gọi là phải có tài năng thiên bẩm, may mắn, càng nỗ lực sẽ càng tiến bộ.

Đôi khi, mọi việc không quá khó khăn như chúng ta thường nghĩ.

Chúng ta tự cho rằng bản thân không làm được, chính là tự vạch ra giới hạn cho bản thân, chỉ có gạt mọi suy nghĩ, toàn lực tiến về phía trước, chúng ta mới biết năng lực của bản thân đến đâu.

Bị người khác nghi ngờ không đáng sợ, đáng sợ là bạn tự nghi ngờ bản thân. Nếu bạn đã có sẵn một ước mơ nhưng luôn do dự lùì bước, vậy thì, cuối cùng cũng sẽ không đi đến đâu cả.

"Bạn không làm được" chính là lời nói dối lớn nhất cuộc đời; "mưu sự tại nhân" chính là chân lý của cuộc đời.

Trên đời không có việc gì có tâm mà không thể thực hiện được, chỉ có người người không thực tâm muốn thực hiện.

Bạn không thể biết trước được kiếp này bạn sẽ đi được bao xa, vì vậy bạn chỉ cần thoát khỏi vỏ ốc của chính mình!

Bài: Vũ Đình
Nguồn: Trí Thức Trẻ
Bookmark and Share      In      Gửi phản hồi
 
* Họ và tên
* Email (will not be published)
!